fbpx

Bài văn Tôi thấy mình đã khôn lớn chi tiết hay nhất – Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 tự sự

Đời là vô thường, con người ta trải qua sinh lão bệnh tử rồi cũng có lúc về với đất mẹ. Cho nên bất kì người nào cũng phải trải qua thời ấu thơ được chăm sóc dưới bàn tay của những người thân yêu, được bé bỏng trong trái tim người khác, rồi sẽ đến một lúc nào đó ta thấy mình lớn, mình trưởng thành, biết suy nghĩ cho tương lai và mai sau. Đó là khi ta đã lớn. Hướng dẫn làm bài viết số 1 lớp 8 đề 3: tôi thấy mình đã khôn lớn hay nhất các bạn có thể tham khảo

Các bài viết liên quan tới chủ đề Bài viết số 1 lớp 8, Tôi thấy mình đã khôn lớn đáng chú ý:

  • Bài viết số 1 lớp 8 đề 2: Người ấy (bạn, thầy, người thân,… ) sống mãi trong lòng tôi
  • Dàn ý Bài viết số 1 lớp 8 đề 1: Kể lại kỉ niệm những ngày đầu đi học
  • Dàn ý Bài viết số 1 lớp 8 đề 2: Người ấy (bạn, thầy, người thân,… ) sống mãi trong lòng tôi
  • Dàn ý “Tôi thấy mình đã khôn lớn”

Bài viết dưới đây với chủ đề :”Tôi thấy mình đã lớn” chính là những suy ngẫm từ những người đã và đang trong quá trình thay đổi về cả thể chất và nhận thức. Bài viết cần có sự trải nghiệm riêng, là những suy ngẫm, nhận thức riêng của bản thân để nó mang màu sắc cá nhân đặc sắc. Hi vọng bài văn mẫu này sẽ giúp các bạn hiểu được phần nào cách làm và diễn đạt một bài văn.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 LỚP 8 ĐỀ 3 VĂN TỰ SỰ “TÔI THẤY MÌNH ĐÃ KHÔN LỚN”

Có người từng ví con người giống như một cây xanh, phải trải qua những quá trình thoát ra khỏi hạt mầm lá mầm để vươn cao và khôn lớn. Giống như đến một lúc nào đó, ta bỗng thấy mình chẳng còn là những mầm non yếu ớt trước bão giông mà đã thực sự cứng cáp bám vào đất mẹ là đường đời. Đó là khi, tôi thấy mình đã lớn khôn.

Có ai đã từng đặt ra câu hỏi, lớn khôn có nghĩa là gì? Đó phải chăng là lúc tôi thấy bản thân mình biết suy nghĩ hơn một chút, biết suy xét mọi việc kĩ hơn một chút, trở nên bao dung và độ lượng trước lỗi lầm của người khác và hơn tất cả là biết làm gì để tốt nhất cho bản thân? Đó phải chăng là khi tôi biết rằng cuộc sống vốn chẳng bao giờ là công bằng và cần phải biết chấp nhận những sự thật vốn chẳng mấy dễ chịu. Đó là khi tôi biết vượt qua những trở ngại để đi và tin tưởng và con đường đã chọn? Cây non là tôi ngày xưa nay đã cứng cáp hơn trước những biến cố va đập của cuộc sống.

Tôi thấy mình đã lớn khi chợt chạnh lòng lúc nhìn thấy sợi tóc bạc trên mái đầu của mẹ. Người mẹ đã săn sóc cho tôi suốt những tháng ngày đã qua nay đã có dấu hiệu của tuổi tác. Tôi chợt thấy mình vô tâm quá khi chẳng màng đến những vết chân chim xuất hiện ngày càng nhiều trên gương mặt mẹ. Sợi tóc bạc đã khiến tôi giật mình, khiến tôi ý thức rằng cần phải quan tâm đến những người thân yêu ngay khi còn có thể. Tôi cần phải trưởng thành hơn trong suy nghĩ, cần phải biết dành tình yêu thương cho những người đã từng hết mình vì tôi.

Tôi thấy mình đã lớn khi bao dung và tha thứ hơn cho lỗi lầm người khác. Có người từng nói quyền lực của đất là bồi đắp và kết tụ, quyền lực của nước là làm tràn đầy, quyền lực của gió là cuốn trôi, quyền lực của lửa là thiêu cháy. Còn quyền lực của sự tha thứ, còn vượt qua cả đất, nước, gió và lửa, đó là quyền lực của sự hàn gắn. Tôi thấy mình đã lớn khi trước 1 lỗi lầm, tôi biết bỏ qua để gìn giữ những mối quan hệ tốt. Cô bé tôi ngày trước hay cáu gắt, hay nhõng nhẽo, hay để bụng nay đã biết gạt đi cái tôi để dành sự tha thứ và lòng vị tha cho người khác.

Hơn tất cả, tôi thấy mình đã lớn khi biết suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của bản thân. Tôi biết tính toán nhiều hơn, nhận thức nhiều hơn, biết điều gì là tốt và điều gì không nên làm. Tôi biết xác định mục tiêu của mình và luôn nhắc mình phải tìm ra con đường đi vững chãi nhất để đạt được điều mình mong muốn. Không còn mập mờ và mông lung trước lương lai, tôi biết cách làm để nào để bản thân mình không lu mờ trong cuộc sống.

Trưởng thành không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà hơn tất cả là bạn lớn lên về tâm hồn. Sự lớn lên của tôi, có lẽ là chưa đủ, thế nhưng nó đánh dấu mốc quan trọng rằng tôi cần thiết phải trưởng thành hơn nữa. Đó chính là điều thiết yếu mà mỗi con người cần phải trải qua.

Xem thêm:   Văn lớp 8: Phân tích đoạn trích "Trong lòng mẹ" của Nguyên Hồng hay nhất đầy đủ

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẬP LÀM VĂN SỐ 1 LỚP 8 ĐỀ 3: TÔI THẤY MÌNH ĐÃ KHÔN LỚN LỚP 8

Không còn là đứa bé ngây thơ, hồn nhiên như ngày nào. Giờ đây tôi đã là một cô bé học lớp 8, cũng đã 14 tuổi rồi. Và khi ấy, tôi muốn nói với mọi người, với bố mẹ và bạn bè rằng “Tôi thấy mình đã lớn khôn”. Đó là việc tự nhận thức về bản thân mình, về những thay đổi của bản thân theo chiều hướng tích cực. “Lớn khôn” ở đây không chỉ là ở ngoại hình mà điều quan trọng là sự trưởng thành, chín chắc trong tâm hồn mỗi người.

Đi hết chặng đường gần 15 năm trên đời, tôi không còn là mộ đứa bé mè nheo và nhõng nhẽo như xưa. Tôi lớn lên trông thấy, thấp hơn chị gái tô chẳng là bao.

Hơn nữa những nhận thức của tôi về thế giới xung quanh không còn quá ngây thơ và hồn nhiên như ngày nào, tôi nhìn cuộc sống ở tính quy luật, bản chất, ở bề sâu bề sau về xa. Cuộc sống này đâu còn là một màu hồng đẹp đẽ như tôi từng thấy, đó là một cuộc sống phức tạp, bộn bề với những cái cao cả và thấp hèn, đẹp đẽ và xấu xí, thiện và ác, hùng và bi… Tất cả những mặt đối lập của cuộc sống cùng tồn tại và chuyển hóa vào nhau nên rất cần phải tỉnh táo, bản lĩnh để đi theo cái thiện, để hướng tới cái chân thiện mĩ. Và chính hiện thức ấy cũng là một phần tôi rèn nhận thức, tâm hồn của tôi. Với cái nhìn cuộc sống đa chiều, con người thì đa diện, tôi có một cái nhìn toàn cảnh về cuộc sống, nắm bắt được những bản chất để có cách ứng xử hợp lí. Tôi đã lớn khôn phải chăng là như thế.

Tôi thấy mình đã lớn khôn còn bởi tôi đã hiểu hơn về chính bản thân mình. Mỗi con người không hề giản đơn, xuôi chiều như bề ngoài chúng ta thấy. Đó là một tiểu vũ trụ với đầy những bí ẩn đang chờ người du hành đến khám phá. Và tôi cũng đã và đang tiến những bước đầu tiên để khai phá tâm hồn mình. Khi tôi hiểu được tôi thì tôi sẽ nhận thức được bản thân mình từ tính cách, phẩm chất, sở thích…. Bên cạnh đó tôi còn khám phá được những khả năng, giới hạn của bản thân từ đó mà khơi thức những khả năng tiềm ẩn, những mong muốn sâu kín. Khi tôi đã hiểu tôi thì như một điều tất yếu, tôi sẽ sống cuộc đời của chính mình. Biết rõ về chính mình tức là tôi nhận thức được những ưu điểm và hạn chế của bản thân từ đó mà tìm hướng hạn chế hoặc phát huy để định hướng các mục tiêu và giá trị sống. Cứ như vậy thì việc chọn lựa cho mình một con đường đi đúng đắn là không quá khó, tôi là chủ cuộc đời mình chứ không phải ai khác. Hiểu bản thân mình cũng là một cách để tôi chia sẻ, kết nối với những người xung quanh, ngọn lửa trong tôi khi tìm thấy sự hòa hợp với cộng đồng chắc hẳn sẽ phát huy tối đa sức mạnh tiềm ẩn.

Tôi thấy mình đã lớn khôn bởi giờ đây tôi đã biết khơi lên trong mình ngọn lửa của yêu thương, của đam mê và của niềm tin. Yêu thương chính là thước đo của sự trưởng thành bởi chính nhà văn V. Hugo đã từng quan niệm:”Trên đời, chỉ có một điều ấy thôi, đó là yêu thương nhau”. Khi yêu bản thân mình hơn, tình cảm trao đi cho những người xung quanh tôi cảm thấy thật an nhiên và nhẹ nhõm. Khi biết yêu thương nhiều hơn, tôi thể hiện ra bằng những hành động chân thành: có trách nhiệm với chính bản thân mình, chia sẻ, động viên, dang rộng cánh tay khi ai đó bị thất bại hoăcn tổn thương, giúp đỡ và yêu quý những người thân nhiều hơn. Chính tình têu thương chứ không phải điều gì khác khiến tôi sống nhân văn và cao cả hơn. Hơn một triết lí tôi nhânh ra là để yêu thương chân thành và lan tỏa, hãy biết hi sinh bản thân mình. 14 tuổi, tôi cũng phần nào tìm thấy cho mình những đam mê, những ước muốn, những khát vọng riêng. Cùng với ngọn lửa của niềm tin và tri thức, tôi sẽ cố hết sức để thổi bùng những ngọn lửa đang tiềm ẩn. Và cảm ơn cuộc đời, những người xung quanh đã góp phần cho tôi khôn lớn.

Giờ đây, tôi thấy mình đã khôn lớn chỉ là một phần rất nhỏ. Chặng đường đời còn rất dài và thật lắm chông gai, tôi luôn tự dặn lòng phải chân cứng đá mềm để bước vào đời.

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status