fbpx

Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi chi tiết đầy đủ

Ai cũng từng phạm phải sai lầm, và có những sự việc đến bây giờ vẫn khiến chúng ta có những day dứt. Tuy nhiên khi bạn mắc lỗi và cảm thấy có lỗi cũng là 1 điều rất tích cực và quan trọng là sau khi mắc lỗi các bạn cần phải khắc phục sai lầm của mình bằng nhiều cách khác nhau. Nếu lỗi nào có thể xin lỗi thì đừng ngại ngần mà xin lỗi và cũng rút kinh nghiệm cho lần sau tránh những sai lầm như lần mắc lỗi trước đó. Sau đây, wikihoc xin giới thiệu với các bạn dàn ý chi tiết cho đề bài kể về một lần mắc lỗi của em.

Các bài viết về chủ đề kể về một lần em mắc lỗi được quan tâm :

  • Kể về một lần em mắc lỗi lớp 6
  • Kể về một lần em mắc lỗi lớp 7
  • Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi lớp 6

Mỗi người sinh ra vốn không hoàn hảo, ai cũng từng mắc phải lỗi lầm, cũng từng phải ăn năn day dứt đến không nguôi. Có những việc mà tâm trí không còn lưu trữ nữa, nhưng cũng có những sự việc mà theo ta đến hết cuộc đời. Ở độ tuổi thiếu niên, khi uy nghĩ và hành động còn mang nhiều phần bồng bột thì việc mắc lỗi là không thể tránh phải. Nó đánh dấu một bước trưởng thành cho mỗi người, là một phần của tuổi thanh xuân và cũng chứa nhiều tâm sự của một tâm hồn vẫn luôn hối hận mỗi khi nhớ về. Trong chương trình làm văn bậc trung học, các bạn có thể gặp đề bài kể về một lần em mắc lỗi. Để làm được đề bài này, trước tiên các bạn cần phải đảm bảo bài viết có đủ ba phần mở bài, thân bài và kết bài. Khi triển khai chi tiết thân bài, các bạn nên kể lại lần mắc lỗi đó theo trình tự thời gian để bài làm sáng rõ về ý. Dưới đây là dàn ý tham khảo cho những ai đang gặp khó khắn với đề bài này. Chúc các bạn thành công!

DÀN Ý KỂ VỀ MỘT LẦN EM MẮC LỖI LỚP 7

I.Mở bài

  • Nêu lên lỗi lầm mà em mắc phải.

Hành trình trưởng thành của mỗi người nào có ai tránh được những lúc phạm phải sai lầm. Có những lỗi nhỏ chìm vào dĩ vãng, nhưng cũng có những lỗi lầm mà mỗi khi nghĩ lại thì đều thấy thấy lòng hối hận và day dứt khôn nguôi. Với tôi, đó chính là khi tôi đi chơi đến khuya mới về mà không báo trước với bố mẹ khiến bố mẹ tôi ở nhà vô cùng lo lắng.

II.Thân bài

a. Nêu cụ thể hoàn cảnh xảy ra sự việc

  • Hôm đó là ngày cả lớp đi liên hoan, chúng tôi được dịp đi chơi vui vẻ.
  • Do mải vui nên tôi đã quên không thông báo cho bố mẹ là tôi sẽ về muộn nên khiến bố mẹ tôi ở nhà thấp thỏm lo lắng.

b.Diễn biến sự việc

  • Bọn tôi sau giờ học chiều được các bác trong hội phụ huynh dẫn ra một nhà hàng ăn.
  • Ăn xong bữa liên hoan, chúng tôi tự đứng lên tổ chức một buổi “tăng ca” đi chơi ở khu vui chơi trong trung tâm thương mại nữa.
  • Do tâm trạng đang rất hứng khởi, tôi không ngần ngại tham gia cùng các bạn.
  • Trò chơi ở khu vui chơi hấp dẫn quá, tôi chơi hoài không chán.
  • Không khí ở khu vui chơi rất đông vui tấp nập khiến tôi chơi mà quên mất thời gian.
  • Tôi và bạn bè cứ mải chơi mãi, đến khi giật mình nhận ra thời gian đã trôi nhanh quá, nhìn vào đồng hồ thì kim giờ kim phút đã chỉ chín giờ ba mươi.
  • Tôi và các bạn đều bất ngờ và hoảng hốt, cả lũ réo nhau nhanh lấy xe để đi về.
  • Tuổi bọn tôi tuy không phải nhỏ nhưng cũng không phù hợp để đi chơi muộn thế này, đứa nào đứa nấy đều thầm lo lắng không yên.
  • Về đến nhà, tôi đã thấy bố đứng ở cửa nhìn ra con ngõ nhỏ, lòng tôi sợ hãi bởi suy nghĩ: “Lần này kiểu gì cũng bị mắng to.”
  • Lúc bước vào nhà, tôi chỉ lí nhí chào bố mẹ, bố mẹ cũng chỉ hỏi han tôi xem về muộn thế có chuyện gì xảy ra không, dặn dò tôi thay quần áo rồi nhanh chóng đi ngủ.
  • Tôi rất bất ngờ vì không bị mắng, lòng hí hứng vui sướng, nhưng tôi thấy bố mẹ tôi rất lạ, có chút bất lực trong ánh mắt của bố khi nhìn thấy tôi về nhà và có chút bất đắc dĩ khi mẹ nói lời dặn dò với tôi.
  • Nhưng lúc ấy tôi chẳng nghĩ gì, chỉ cảm thấy kì lạ chút nhưng cũng không cảm nhận được gì, vội tắm qua, thay bộ đồ ở nhà rồi lên phòng ngủ.
  • Đêm hôm ấy tôi lại khó ngủ, mắt cứ chập chờn muốn mở ra dù đã muộn. Dư âm của buổi đi chơi khiến tôi vẫn lâng lâng trong tiếng cười sảng khoải của lũ bạn bè, của những trò chơi đầy thú vị.
  • Bỗng chợt tôi nghĩ đến bố mẹ, tôi nghĩ đến ánh mắt của bố mẹ khi tôi bước vào nhà, nghĩ tại sao bố mẹ lại không mắng mình.
  • Tôi thấy mình vô tâm quá, mỗi lần mắc lỗi chỉ sợ bị mắng mà không biết rằng bố mẹ mắng cũng chỉ vì muốn mình được trưởng thành hơn. Hôm nay bố mẹ không mắng tôi nữa, tôi lại thấy sợ hãi gấp bội. Có lẽ, lỗi lầm hôm nay không đơn giản như tôi vẫn nghĩ.
  • Tôi nhớ bố mẹ vẫn dặn đi chơi thì dù vui mấy vẫn phải về sớm, không thì phải gọi cho bố mẹ trước để bố mẹ không lo lắng. Tôi gật đầu đồng ý với mẹ, nhưng chính tôi hôm ấy lại không làm được. Chỉ đơn giản là một cuộc gọi, một lời thông báo mà tôi cũng không làm được.
  • Tôi hối hận lắm, bố mẹ đã lo cho tôi biết bao, có lẽ bố mẹ chỉ cần tôi bình an là tốt rồi, có lẽ tôi nợ bố mẹ tôi một lời xin lỗi.
  • Tôi đi ngủ với những day dứt không yên trong lòng như thế.
Xem thêm:   Dàn ý giải thích nhiễu điều phủ lấy giá gương chi tiết đầy đủ

c. Kết thúc sự việc

  • Sáng hôm sau, bố mẹ tôi nhìn buồn lắm, không niềm nở cười nói với tôi như trước nữa.
  • Tôi đi học mà lòng nặng trĩu nỗi hối hận.
  • Tối hôm ấy, tôi đã xin lỗi bố mẹ và hứa từ nay về sau sẽ không như thế nữa.
  • Bố mẹ tha lỗi cho tôi, lại dặn dò tôi không được một lần nữa thất hứa. Tôi cũng cười và vui vẻ đồng ý.

III.Kết bài

  • Nêu cảm nhận về lần mắc lỗi đó

Sự việc đã qua đi được một thời gian nhưng mỗi khi nghĩ lại, mỗi khi nhớ lại bố mẹ tôi lúc ấy, lòng tôi vẫn gợn chút ăn năn hối hận. Tôi tự hứa sẽ phải trưởng thành hơn, phải biết suy nghĩ cho những người quan tâm đến mình hơn, phải sống ra sao để không làm tổn thương những người thân yêu ấy.

Quỳnh Phạm – Wikihoc.com

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status