fbpx

Kể chuyện tưởng tượng biến thành con vật lớp 6, bài văn mẫu biến thành con chó, con mèo

Hướng dẫn làm bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất trong chương trình Ngữ Văn lớp 6, bài văn mẫu kể chuyện tương tượng mình biến thành con chó, con mèo hay nhất

Các bài viết về chủ đề biến thành con vật được quan tâm :

  • Dàn ý kể chuyện tưởng tượng biến thành con vật lớp 6

Tuổi thơ chúng ta, hẳn là ai cũng đã lớn lên với những câu chuyện cổ tích của bà, của mẹ, với những thần thoại trong từng trang sách li kì. Và chúng ta thường mơ mộng, bởi vì chúng ta có quyền mơ mộng: mơ được làm công chúa để chờ hoàng tử tới đón, mơ sẽ được gặp ông bụt, bà tiên và được sống trong thế giới kì diệu của cổ tích cùng những siêu anh hùng. Và hẳn là bạn cũng một lần tưởng tượng khi mình biến thành con vật, sẽ thế nào nhỉ? Một trong những tưởng tượng rất phong phú của chúng ta nhưng đẻ biến thành một câu chuyện li kì trên trang giấy như “Dế Mèn phiêu lưu kí” của Tô Hoài thì không phải là chuyện dễ dàng. Các bạn cần phải cho trí tưởng tượng của mình tự do bay nhảy nhưng vẫn phải gắn với cuộc sống, tạo dựng được những tình huống kịch tính, cách dẫn dắt và giải quyết tình huống thật khéo léo và bất ngờ. Như thế sẽ tạo cho bài viết sự hấp dẫn. Và nhớ viết bằng chính những cảm nhận của chính bạn nhé. Chúc các bạn học tập tốt!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ CHUYỆN TƯỞNG TƯỢNG BIẾN THÀNH CON VẬT

Một buổi sáng đẹp trời, ánh nắng mùa hạ đẹp và trong đến kì lạ đang chơi đùa trên hiên nhà. Tôi mở mắt trong sự bình an và vui vẻ, ngáp một tiếng: “Meo”. “Gì thế này?”: “Meo… Meo…” Tôi đã thành mèo ư?

Tôi không thể tin nổi chuyện này. Tôi đã cố thử lại, nhưng mình vẫn chỉ thoát ra những tiếng “meo” như nhau. Rồi mới để ý, mọi thứ xung quanh đều rất quen thuộc, có lẽ là nhà mình, nhưng sao lại to lớn thế này. Tất cả đều to hơn tôi rất nhiều. Cả nơi tôi đang ngồi nữa, chẳng phải ổ của con Mi Mi sao. Sao tôi lại ở chỗ Mi Mi, vậy Mi Mi đâu rồi, và chuyện gì đã xảy ra?

Cố gắng để trấn tĩnh lại, “Nhất định mình phải tìm hiểu cho ra sự thật”. Thế là tôi đứng lên để đi làm cái việc mà tôi gọi là truy tìm sự thật ấy. Nhưng trời ơi, tôi đi bằng bốn chân. Tôi có những bốn chiếc chân để di chuyển, để nâng cái thân béo tròn mình chuyển động. Mỗi lần tôi bước đi là chiếc thân lại nhẹ nhàng uyển chuyển lắc lư theo. “Cũng thú vị đấy chứ”- Tôi suy nghĩ tích cực lên chút. Bỗng tôi lùi lại, mình vừa đi qua cái gì đó. Một chiếc gương, và trước mặt tôi chính là hình dáng của Mi Mi. Hay nói đúng hơn, tôi đang là Mi Mi. Tôi đang là con mèo mà hằng ngày tôi luôn né tránh và ghét bỏ. Bởi nó không chịu nghe lời gì cả, ăn uống thì bẩn thỉu, là mèo mà không chịu bắt chuột, chẳng được việc gì cả, nên tôi rất ít khi tiếp xúc với nó. Phòng của tôi chính là cung cấm với Mi Mi.

Lại một chuyện kinh hoàng nữa xảy ra, và tôi lại cố gắng trấn tĩnh, lần nữa. Tôi di chuyển xung quanh căn nhà. Giờ là buổi sáng, bố mẹ tôi đều đã đi làm cả rồi. Còn tôi, nếu tôi đang ở đây thì ai sẽ đi học ở trưởng, và mọi người có biết là tôi mất tích không? Giờ này chỉ còn ông ngoại ở nhà thôi. Thấy ông rồi, ông đang đứng ca những bài hát bất hủ của ông khi đang tỉa tót mấy chậu cây cảnh quý báu của ông. Tôi chạy đến: “Ông ơi ông, cháu là cháu gái của ông đây, ông giúp cháu với.” Nhưng những gì tôi phát ra chỉ là những tiếng “meo” hoàn toàn vô nghĩa. Nghe thấy tiếng, ông quay lại, mỉm cười:

Mi Mi đã đói rồi à? Ông đi lấy cơm cho Mi Mi ăn nhé !

Meo, không phải thế mà. Ông lại nghĩ là tôi đang cảm ơn nên cười vui vẻ vào trong bếp. Giờ tôi mới hiểu cảm giác của con Mi Mi khi nó cứ meo meo còn tôi thì luôn mắng nó chỉ kêu những điều vô nghĩa. Bởi nó có biết kêu gì khác đâu !

Ông đem ra một bát cơm nhỏ, với vài con cá kho nhỏ. Tôi sẽ phải ăn cái này á, cơm cho mèo, chỉ có cơm thừa và cá mặn. Không, tôi sẽ không ăn đâu. Tôi quay người với bát cơm, ngoảnh mặt đi. Ông tôi lại càng không hiểu: “Vừa mới đòi ăn giờ lại không ăn, là sao?” Ông làm sao có thể hiểu được.

Rồi tôi lại trở về giường của Mi Mi. Bỗng tôi thấy một con chuột đang ăn vụng. Nó nhìn tôi, tay còn cầm miếng bánh đang cắn dở. Tôi hét toáng lên một tiếng: “Meoooo”. Con chuột giật mình chạy mất, cả tôi cũng chạy luôn. Tôi chạy bán sống bán chết đến chỗ ông: “Meo meo meo”- “Ông ơi! Có, có con chuột trong bếp, ông mau bắt nó đi!” Ông tôi vẫn ngơ ngác không hiểu hôm nay tôi bị vấn đề gì. Tôi đành bất lực đi ra ngoài, vì không thể về giường nữa rồi. Vfa trước mắt tôi là một con chó, con chó hung dữ nhà hàng xóm. “Meoooo” Tôi lại hét toáng lên. Con chó lao tới …

Xem thêm:   Tả em bé - Bài văn mẫu miêu tả em bé 1 tuổi 3 tuổi lớp 5 6

Tô bừng tỉnh. “Thì ra chỉ là mơ, sợ chết mất” Tôi chạy ngay trước gương để kiểm chứng, tôi vẫn là tôi. Và tôi thấy con Mi Mi đang đứng gần đó, nhìn tôi sợ sệt. Lần đầu tiên tôi đến gần để ôm nó. Vì tôi hiểu cảm giác của nó như thế nào mà.

Đoàn Hương – wikihoc.com

bien thanh con vat
Kể chuyện tượng tượng biến thành con vật thì bạn có thể chọn những con vật gần gũi như con chó, con mèo, con gà, con 

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ CHUYỆN TƯỞNG TƯỢNG BIẾN THÀNH CON VẬT.

Ngày hôm nay, tôi đã trót sai lầm khi nói dối mẹ, mẹ tôi đã hỏi tôi rằng :’ Con có nói dối mẹ không?’ nhưng tôi đã vội chối cãi: ‘Không không, con không nói dối mẹ, nếu con mà nói dối mẹ con sẽ biến thành con mèo.’ Và tôi thật không ngờ, giữa đêm khuya, tôi tỉnh dậy, chợt thấy người mình nhẹ bẫng, tôi thấy tầm nhìn của mình thấp hơn mọi ngày, vì quá hoảng sợ, tôi chạy đến bên chiếc gương và ngỡ ngàng nhận ra rằng mình đã biến thành mèo từ bao giờ.

Vì quá lo lắng sẽ bị mọi người phát hiện, tôi bèn bỏ đi. Tôi nhảy ra khỏi ô cửa vốn dĩ rất bé nay lại dễ dàng đi lại, đứng trên mái lán tầng một, cất lên tiếng kêu cíu đầy bất lực nhưng âm thanh cuối cùng tôi nghe được chỉ là tiếng ‘meo meo’. Tôi lang thang trên con đường quen thuộc, tuy loài mèo không sợ bóng tối, nhưng tôi sợ hãi vô cùng. Chợt thấy từ xa tiếng những chú chó phốc nhà bác Tư vang lên, tôi hốt hoảng trốn vội, sợ mình sẽ bị chúng bắt nạt. Không dám đi ra đường ngoài, tôi phải men theo mép cống mà đi, mùi hôi thối bốc lên thật kinh khủng, tôi lợi dụng đặc điểm hình thể, phóng thật nhanh đi. Nhưng đến đoạn đầu cống, tôi thấy một bóng đen đang lừ đừ di chuyển, từ người nó bốc lên thứ mùi hôi tanh kinh khủng. Và càng đáng sợ hơn là nó đang dần đi đến phía tôi, phát ra những tiếng kêu ‘chít chít’ thật đáng sợ. Tôi giật mình nhận ra đây là một con chuột cống, thân hình nó còn to hơn tôi với hai chiếc răng dài và nhọn. Phía sau là những con chó, phía trước là loài chuột mà tôi chúa ghét, sợ hãi bủa vây, tôi chỉ dám cất lên những tiếng ‘meo meo’ yếu ớt. Sau cùng, vì quá sợ hãi và vội trốn chạy mà tôi đã trượt chân rơi xuống con sông cạnh đường cống, tôi không biết bơi như thế nào, đặc biệt là trạng thái một con mèo tôi càng luống cuống, sợ hãi. Không biết chơi vơi bao lâu trên dòng sông mà tôi dần lịm đi. Làn nước lạnh lẽo bủa vây khiến tôi rét run lên, trong tâm thức cứ vang vọng mãi lời nói: ‘Mẹ ơi con xin lỗi, con biết lỗi rồi mẹ ơi, mẹ ơi cứu con, mẹ ơi…’

Không biết đã qua bao lâu, khi tôi tỉnh lại thì chỉ thấy một vùng bùn đất lấm lem, nhưng quan trọng hơn là tôi đã biến lại thành cô con gái nhỏ của mẹ. Mặc kệ đã trôi nổi bao lâu đến mức dạt vào ven bờ xa lạ, tôi vội vàng rẽ cỏ chạy ra, và nhận ra đây chính là con đường làng quen thuộc dẫn ra ruộng. Tôi chạy ngược lại, dần dần xóm làng hiện lên trước mắt, nhà tôi cũng thấp thoáng phía xa xa. Tôi càng chạy nhanh hơn, về đến sân nhà thì thấy rất đông người đang tập trung, bố tôi thì lo lắng đứng lên ngồi xuống không yên, mẹ thì khóc đến mắt đỏ hoe, không cần nghĩ tôi cũng biết lỗi là do mình. Tôi vội chạy đến bên mẹ, ôm mẹ vào dù người còn nhem nhuốc bùn đất, miệng không ngừng cất lên tiếng ‘ Xin lỗi, mẹ ơi con xin lỗi’. Mọi người xung quanh cũng tỏ vẻ vui mừng: ‘Về là tốt rồi, làm mọi người lo lắng quá.’ Dần dần mọi người cũng tỏa bớt đi để về nhà. Tôi ôm mẹ để tỉ tê đủ thứ chuyện, kể về những sợ hãi mà mình trải qua, tôi xin lỗi mẹ rất nhiều, mẹ cũng gạt nước mắt cho tôi và nói rằng sẽ tha thứ cho tôi lần này. Trong lòng tôi vẫn còn rất sợ hãi, tôi không ngừng run rẩy mà ôm chặt mẹ, trong lòng tự nhủ sẽ không bao giờ nói dối mẹ nữa, đây là bài học rất đáng giá cho lỗi lầm mà tôi gây ra, nhắc nhở tôi phải không ngừng cố gắng hoàn thiện mình hơn nữa.

Qua sự việc bất ngờ biến thành con vật, tôi nhận ra rằng mỗi chúng ta khi mắc phải lỗi lầm đều sẽ phải trả giá. Vì một lần mắc lỗi mà tôi đã hối hận cả đời rồi. Tôi tự nhủ với chính mình sẽ không bao giờ mắc phải những sai trái ấy nữa, luôn cố gắng hoàn thiện chính mình từng ngày một.

Hải Yến  – wikihoc.com

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status