fbpx

Tả mẹ, bài văn miêu tả về người mẹ của em hay nhất lớp 6

Trong các bài văn thì bài văn tả mẹ là bài văn thuường được ra nhiều nhất và xuất hiện ở rất nhiều khối lớp khác nhau tuỳ vào lớp thì độ dài ngắn yêu cầu sẽ cao hơn, các bạn có thể tham khảo các bài văn miêu tả mẹ dưới đây để có được những ý tưởng hay nhất làm bài văn miêu tả mẹ của em đạt điểm cao

Các bài viết về chủ đề tả mẹ được quan tâm :

  • Tả mẹ khi đang chăm sóc em bị ốm lớp 6
  • Tả mẹ đang nấu cơm lớp 6
  • Tả mẹ của em lớp 7
  • Tả mẹ của em đang nấu cơm, làm việc lớp 5
  • Tả mẹ của em khi em bị ốm lớp 5
  • Dàn ý tả mẹ khi đang nấu cơm, đang làm việc lớp 5

Trong cuộc đời này không ai là không lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ, được lớn lên từ những lời ru ngọt ngào yêu thương của mẹ. Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, tình yêu mẹ dành cho con là mênh mông, bao la không thể nào cân đo đong đếm được. Mẹ là người đã sinh ra ta, người đã mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày, mẹ đã nuôi ta khôn lớn trưởng thành, chắp cánh nâng đỡ cho những ước mơ của con bay đi thật cao thật xa. Hình ảnh mẹ thì luôn là đề tài để các nhà thơ, nhà văn khai thác. Trong chương trình Ngữ Văn lớp 6, ta cũng bắt gặp bài văn miêu tả về mẹ. Dưới đây là những bài viết mẫu tham khảo và mình sẽ hướng dẫn các bạn làm bài ngắn gọn mà vẫn thể hiện được tình yêu sâu sắc với mẹ hơn. Trong quá trình làm bài các bài cần chú ý miêu tả về những đặc điểm về hình dáng, tính cách của mẹ, những kỉ niệm của mình với mẹ và sự ân cần chu đáo của mẹ dành cho chúng ta.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ VỀ MẸ LỚP 6

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào.”

Quả đúng như vậy tình cảm mẹ dành cho ta là vô bờ bến, là đấng sinh thành nuôi dưỡng ta khôn lớn trưởng thành, sẵn sàng chia sẻ ngọt bùi cho con. Hình ảnh mẹ luôn chiếm vị trí quan trọng trong trái tim nhỏ bé của tôi.

Năm nay mẹ tôi đã bước sang tuổi bốn mươi, cái tuổi không còn được trẻ nữa. Mẹ không cao lắm,dáng người dong dỏng, mẹ không mập lắm và có phần hơi gầy bởi có lẽ mẹ phải lo toan vất vả mọi công việc trong gia đình. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan ưa nhìn, nước da mẹ không được trắng hồng mà hơi ngăm ngăm đen vì những năm tháng dãi dầu với nắng mưa, nước da bánh mật nhưng khỏe khoắn cùng với chiếc mũi dọc dừa rất hài hòa với gương mặt của mẹ. Nổi bật trên khuôn mặt xinh xắn của mẹ là đôi mắt. Mọi người thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Thật đúng như vậy, mỗi khi tôi được điểm cao đôi mắt ấy luôn ánh lên niềm vui còn khi tôi được điểm kém hay vô tình làm việc gì khiến mẹ buồn thì đôi mắt ấy lại nặng trĩu nỗi buồn. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy cả một vùng trời yêu thương mà mẹ dành cho mình. Mẹ có hàm răng trắng, đều tăm tắp như hạt bắp.

Mỗi khi mẹ cười đề lộ ra hàm răng cùng với chiếc răng khểnh trông mẹ thật duyên. Nụ cười hiền từ ấm áp như truyền cho tôi hơi ấm của tình thương. Mái tóc mẹ không còn đen nhánh như trước nữa bởi có lẽ mái tóc ấy phải hứng bao sương gió. Đôi tay mẹ không còn là đôi tay búp măng như thời con gái nữa mà giờ cũng có những vết chai sạn, những vết nứt nẻ. Mỗi khi áp vào má tôi đôi bàn tay thô ráp thì tôi cảm nhận được nỗi vất vả của mẹ và lúc đó tôi chỉ ước sẽ giúp đỡ mẹ thật nhiều lúc này.

Mẹ là người luôn quan tâm đến gia đình. Ban ngày mẹ đi làm, tối về mẹ còn vun vén cho công việc nhà. Tuy bận công việc nhưng mẹ cũng không quan tâm đến con  cái. Vào mỗi buổi tối mẹ thường dạy tôi học bài, có bài nào không hiểu mẹ còn ân cần giảng giải cho tôi từng li từng tí để tôi hiểu bài hơn. Mẹ tôi tính tình rất hiền nhưng lại vô cùng nghiêm khắc trong công việc. Tôi nhớ có lần tôi mắc lỗi làm mẹ buồn lòng, và lúc đó mẹ cũng đã chỉ cho tôi cái đúng cái sai, cái nên làm hay không để tôi thay đổi. Dù là lỗi to hay nhỏ thì mẹ đều nghiêm khắc phạt tôi ở những mức độ khác nhau để rút ra bài học cho bản thân. Vì thế tôi cũng luôn phải ý thức bản thân phải sống tốt để mẹ không phiền lòng. Mẹ như ngọn gió sưởi ấm cho con mỗi khi đông về, mẹ như vầng mặt trời của mỗi đứa con. Vào mỗi buổi tối mẹ thường kể cho tôi nghe rất nhiều những câu chuyện thú vị rồi mẹ cũng hát ru tôi bằng giọng ngọt ngào, trìu mến, thân thương. Qua lời ru của mẹ tôi cũng cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho ta.

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, tình cảm ấy đã nuôi ta khôn lớn trưởng thành và chính mẹ là người đã mang đến cho con thứ tình cảm đáng kính trọng. Mẹ như là nguồn động lực dõi theo bước chân ta trên chặng đường dài. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ vui lòng.

Bùi Hiên – wikihoc.com

me cua em

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ MẸ

Chúng ta có được đôi mắt để thấy cuộc sống, có được một cuộc đời để sống và tận hưởng thường cảm ơn tạo hóa, cảm ơn chúa trời. Nhưng đôi khi lại vô tình quên mất người trực tiếp trao sự sống cho mình, người đi suốt cuộc đời không ai có thể hiểu con hơn, chính là mẹ. Và mẹ là ý nghĩa lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Xem thêm:   Kể chuyện tưởng tượng lớp 6: Sơn tinh thủy Tinh

Người khác vẫn thường tự hào rằng mẹ họ là một cô giáo, là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Tôi luôn tự hào vì mình có một người mẹ nông dân và chẳng có gì nổi bật lắm. Như bao người nông dân khác chỉ biết “đầu tắt mặt tối” đi làm để kiếm tiền nuôi con cái, mẹ tôi không có nước da hồng hào, cũng chẳng có đôi mắt bồ câu hay mũi dọc dừa. Nước da mẹ đã đen sạm, in màu sương gió và nắng gắt. Mẹ tôi cũng không có gì đặc biệt. Khuôn mặt bình thường như những người phụ nữ bình thường, mái tóc dài thường được búi gọn bởi một chiếc đũa để dễ dàng cho làm việc. Mẹ cũng không biết cách đi đứng, ăn nói nhã nhặn và tế nhị theo tiêu chuẩn người phụ nữ. Như những người nông dân luôn thật thà chân chất, mẹ luôn nghĩ gì sẽ nói ấy.

Những người nông dân không biết nói những lời yêu thương mềm mại. Họ chỉ thể hiện bằng hành động. Mẹ tôi cũng vậy. Không biết mẹ đã nói rằng mẹ yêu tôi lần nào chưa? Theo trí nhớ của tôi thì là chưa. Nhưng tôi chắc chắn rằng mẹ rất yêu và thương tôi. Mẹ không nói yêu nhưng mọi đồ ăn, mọi thứ tốt nhất mẹ đều dành cho tôi. Không nói thương tôi, nhưng mẹ vẫn vừa mắng vừa xót khi thấy tôi bị thương, mẹ không cho tôi làm những việc nặng nhọc. Mẹ biết rằng, chỉ có học với giúp cuộc đời con cái không khổ như mình nên dẫu nhà không có điều kiện nhưng không bao giờ mẹ để tôi thiếu gì so với bạn bè, chưa lần nào mẹ phàn nàn về chi phí đi học. Những lời mắng mỏ còn nhiều hơn cả yêu thương, nhưng những hành động yêu thương còn nhiều hơn thế nữa. Những người nông dân hiền lành, chân chất nhưng luôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh như thế.

Tôi yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Đôi bàn tay không mềm mại như những tháp bút như những giáo viên, không uyển chuyển như những người phụ nữ truyền thống, bàn tay ấy thô ráp và nứt nẻ. Công việc đồng áng, những ngày gánh hàng ra chợ bán đã làm cho đôi tay kia chai sạn như thế nào, mẹ cũng biết nữa. Có những lớp da đã bị bong ra một mảng, chẳng dễ nhìn một chút nào. Nhưng đôi bàn tay ấy lại ấm áp đến lạ kì. Đôi bàn tay nuôi tôi lớn đến giờ. Đôi bàn tay tết tóc cho tôi mà ngày nào bọn bạn cũng khen tôi nức nở. Đôi bàn tay đã nấu cho tôi những món ngon nhất trên đời mà có lẽ sơn hào hải vị cũng không thể bằng được; đã quạt cho tôi những trưa hè nắng gắt, đắp chăn cho tôi vào những khuya tôi ngủ quên. Đôi bàn tay đã đánh đòn tôi rồi lát sau chính nó lại thoa thuốc cho tôi. Và mỗi khi tôi áp má vào tay mẹ, tôi lại thấy một sự bình yên đến lạ kì. Chỉ có tình yêu thương của người mẹ mới chính là lá chắn tốt nhất cho con suốt cả cuộc đời.

Tôi tự hào vì mẹ mình. Tự hào về một người mẹ bình thường nhưng lại có một tình yêu hơn cả bình thường. Dẫu sau này, cuộc đời có như thế nào, chữ “Mẹ” ấy vẫn mãi không thay đổi. Mãi mãi…

Đoàn Hương – wikihoc.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 TẢ MẸ CỦA EM LỚP 6

“Những ngôi sao thức ngoài kia

Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con “

Những câu thơ bất giác làm rung lên những cảm xúc mãnh liệt khi nhớ về mẹ. Cả một đời mẹ đã vất vả vì tôi.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Một mình mẹ thay bố là trụ cột gia đình chăm sóc hai chị em tôi. Từ nhỏ thiếu vắng tình yêu thương của bố, mẹ luôn chăm bẵm, vỗ về và đóng vai vào một người bố để lấp đầy khoảng trống trong chúng tôi. Cả dáng hình của mẹ toát lên vẻ khắc khổ của một đời cay đắng, lam lũ. Cái dáng người gầy gò đi liêu xiêu trong nắng chiều sắp tắt. Cái dáng người còng lưng cấy mạ giữa trưa hè tháng Sáu nắng như đổ lửa. Dáng hình ấy, cả cuộc đời tôi khắc cốt nhớ ghi. Mái tóc xanh thời con gái ngày nào giờ đã điểm bạc. Nhìn những sợi tóc trắng màu thời gian ấy, tôi biết mẹ đã vất vả vì chúng tôi biết nhường nào. Mẹ luôn che giấu nỗi cơ cực của mình bằng một đôi mắt trìu mến, ánh lên những tia bình yên khi nhìn chúng tôi cùng một nụ cười đẹp. Ánh mắt bao đêm thao thức khi chúng tôi trái gió trở trời, ánh mắt đã khóc đã cười vì vui buồn của chúng tôi, ánh mắt mà mỗi khi nhìn vào tôi thấy lòng yên tâm hơn đến lạ. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, chai sần vì một đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Mẹ tôi hiền lắm. Chưa bao giờ mẹ đánh hay mắng chửi nặng lời với hai chị em tôi. Mẹ lặng lẽ hi sinh thầm lặng để chúng tôi bằng bạn bằng bè. Cuộc sống mưu sinh đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ, hằn sâu dưới những nếp nhăn của thời gian vất vả. Tôi nhớ có tối mẹ cấy nốt gánh mạ rồi mới về, có những sớm mẹ dậy từ lúc gà chưa gáy để cắt rau ra chợ bán, có những trưa mẹ gặt nốt thửa ruộng dở rồi mới về trong cái nắng như thiêu như đốt. Mẹ không khi nào nói mệt nhưng tôi biết mẹ khổ cả một đời, mẹ chỉ mong sau này chúng tôi thành đạt nên người. Những đêm chợt tỉnh, tôi thấy mẹ cặm cụi bên ánh đèn vàng vá áo cho tôi,… Khi ấy tôi chỉ muốn sà vào lòng mẹ mà khóc, mà nũng nịu,…

Ngày mai – đứa con gái bé bỏng của mẹ sẽ khôn lớn, trưởng thành từ chính bàn tay diệu kì của mẹ. Mẹ hãy yên tâm về chúng con, nhất định sẽ không để phụ lòng mong mỏi của mẹ. Yêu mẹ của con!

-Trần Thị Thanh Mai – wikihoc.com

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status