fbpx

Kể về người bạn thân của em lớp 7 hay đầy đủ

Hướng dẫn làm bài văn kể về người bạn thân của em hay nhất trong chương trình lớp 7 các bạn có thể tham khảo mở bài thân bài kết bài

Các bài viết liên quan tới chủ đề kể về bạn thân đáng chú ý:

  • Tả bạn thân của em là con gái lớp 6
  • Tả người bạn thân của em(con trai) lớp 6
  • Viết về bạn thân, tả bạn thân của em lớp 3
  • Viết đoạn văn miêu tả bạn thân bằng tiếng Anh

Cuộc sống mỗi con người được tạo nên từ những mảnh kí ức và những gam màu sáng tối khác nhau. Ở đó có kí ức về tình cảm gia đình đầm ấm, yêu thương, có tình thầy trò trọn nghĩa “tôn sư trọng đạo”, có những con người với sự rung động con tim để cùng ta chia sẻ trong cuộc sống. Có những con người, chẳng phải người thân, cũng chẳng là người thương nhưng là một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời- bạn thân. Ai cũng có người bạn thân, có những kỉ niệm và điều không kể xiết cùng những hồi ức tươi đẹp. Bạn có muốn kể cho mọi người về bạn thân của mình? Trong chương trình Ngữ Văn 7, các bạn sẽ gặp để bài kể về người bạn thân của em. Không khó để các bạn làm đề bài quen thuộc này. Khi kể, chỉ cần chú ý tới những kỉ niệm của hai người, về tình bạn, những hành động và sự kiện thể hiện rõ con người và tính cách của bạn mình. Bài viết sẽ cuốn hút và chân thực khi các bạn viết bằng chính những trải nghiệm của mình. Sau đây là một số bài văn các bạn có thể tham khảo. Chúc các bạn học tập tốt!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ VỀ NGƯỜI BẠN THÂN CỦA EM

“Hương ơi! Hương, đi học thôi!”

Tiếng gọi xé tan không khí im lặng của buổi sớm. Tiếng gọi thân quen tôi đã nghe suốt 6 năm qua. Tiếng của Phương đấy, cô bạn thân nhất của tôi.

Chúng tôi có cái tên gần giống nhau, nhưng hai đứa lại hoàn toàn trái ngược. Tôi béo, còn Phương thì gầy; tôi để tóc dài còn Phương lại thích tóc ngắn tomboy; tôi nói nhiều, nghịch ngợm còn Phương thì lạnh lùng, ít nói. Thế mà chúng tôi đã chơi với nhau 6 năm rồi.

Chúng tôi quen nhau khi cùng ngồi với nhau hồi lớp 1 mới vào trường tiểu học. Phương ngày ấy cũng chẳng khác bây giờ là bao. Dáng người nhỏ nhắn, gầy gò, mái tóc cắt ngắn sát đầu kiểm tomboy và gương mặt chẳng mấy khi mỉm cười. Tôi thích ngắm đôi mắt Phương, đôi mắt đen nháy, long lanh có chút gì sắc nhạy khiến người ta phải chú ý và dè chừng. Chúng tôi ngồi với nhau suốt một năm học lớp 1.

Một năm đầu tiên học, chủ yếu là tôi nói chuyện và bắt chuyện, Phương chỉ ngồi nghe và nói với tôi những câu ngắn gọn. Thế mà một đứa trẻ láu cá, nghịch ngợm và phá phách như tôi lại thích ở gần và chơi với Phương. Hai đứa chúng tôi sống với thể giới riêng của mình và gần như không có cãi nhau hay giận dỗi. Bởi Phương chẳng có gì khiến tôi phải giận cả và vì Phương đã quá hiểu rõ tính tôi để giận điều gì. Tôi thường ra nhà Phương chơi. Vì ở đó là một tòa lâu đài rất nhiều sách và truyện. Phương chỉ tôi về các cuốn sách trong khi mắt tôi cứ dí vào mấy quyển truyện tranh. Lúc ấy là lúc Phương nói nhiều nhất. Phương nói về những kiến thức, những chỗ hay và những điều kì diệu của những cuốn sách. Chúng tôi tựa lưng vào nhau trên sân thượng để đọc những cuốn sách và cười khúc khích trong cái nắng vàng ươm của những buổi chiều hạ.

Thế giới thứ hai của chúng tôi là những buổi chiều thu tôi lôi Phương đi ra những cánh đồng hay những mảnh vườn để chơi. Tôi thả diều và Phương cầm dây, Phương câu cá và tôi đứng sau đếm cá, hào hứng khi thấy cá cắn câu. Tôi trèo cây hái trộm trái và Phương ở dưới để bắt những trái táo thơm ngon. Chúng tôi cùng ăn, cùng chạy, cùng cười bên những ruộng lúa, bờ sông, thảm cỏ. Lúc ấy Phương lại cằn nhằn về để đọc sách nhưng rồi lại cười vui vẻ. Lúc Phương cười rất xinh với má núm đồng tiền và đôi mắt híp hết lại. Có lẽ vì Phương ít cười nên nụ cười ấy mới càng đẹp hơn. Chúng tôi thường xuyên ăn cơm ở nhà nhau, học và chơi cùng với nhau. Đến nỗi những người khác khi thấy một trong hai người mà không thấy đứa còn lại sẽ liền thắc mắc.

Chúng tôi đã học, đã chơi bên nhau như thế, không cãi vã, không giận dỗi nhưng lại rất gắn bó và sâu đậm. Đâu phải cứ có mâu thuẫn mới là bạn bè, chúng tôi cũng rất hạnh phúc. Ít nói, lạnh lùng như thế nhưng Phương mới là đứa quan tâm và yêu thương đến tôi hơn ai hết, hơn cả tôi dành cho nó…

Một buổi chiều, chúng tôi có lịch học nhóm với các bạn khác. Như thường lệ, tôi lại đến trễ. Với tôi, đây cũng chỉ như một buổi đi chơi, vì tôi rất lười học, cũng chẳng thông minh gì. Vừa bước tới gần cửa, tôi nghe có đứa nói:

-Phương, sao cậu lại chơi với cái Hương thế?

Xem thêm:   Chứng minh rằng bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta - Bài viết số 5 lớp 7 đề 2

-Đúng rồi đó. Nó vừa hư, vừa học kém, chẳng thông minh, chăm chỉ như cậu chút nào!

-Nó sẽ làm cậu học kém đi đấy!

Tôi đứng hình. Thì ra bao nhiêu lâu, tôi với Phương cách xa nhau như thế. Chúng tôi chẳng giống nhau. Đúng ra, tôi chẳng xứng làm bạn Phương…

-Các cậu chọn bạn chơi chứ có phải chọn bạn học đâu. Chẳng ai giỏi cả, thế các cậu mới đáng là bạn tớ à? Nó là bạn tớ, vì chúng tớ là bạn, bạn rất tốt. Bạn của tớ sẽ không nói xấu bạn thân của tớ vậy đâu.

Nó xu dọn sách vở trên bàn và đi ra. Tôi chỉ kịp chạy theo sau. Hôm ấy, chúng tôi ra cánh đồng, và cũng chẳng nói thêm về chuyện đó, nhưng lại thấy hạnh phúc hơn bất kì một buổi đi chơi nào khác.

Có được một người bạn thân như vậy, mới đúng là có được hạnh phúc trên đời.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ NGƯỜI BẠN THÂN CỦA EM LỚP 7

Con người tồn tại trên trái đất này là sự tổng hòa của những mỗi quan hệ. Ai ai khi sinh ra đều có nền tảng là gia đình với những người luôn yêu thương, đùm bọc, chở che ta. Theo thời gian, mỗi người lớn lên theo tháng năm, các mối quan hệ được mở rộng. Và kể từ ngày đầu tiên cắp sách tới trường, chắc hẳn mỗi người đã lưu lại trong sâu thẳm một người bạn thân. Với em, Ngọc Chi là người bạn thân em rất yêu quý.

Ngọc Chi là cô bạn đã đồng hành cùng em ở hầu hết mọi chặng đường: từ những ngày học mầm non chập chững bước đi đến ngày đi học vỡ lòng và giờ đây là những năm tháng dưới mái trường trung học cơ sở.

Nhà Chi ở khá gần nhà em, chỉ cách vài phút đi bộ nên em rất hay sang nhà Chi chơi hoặc học bài cùng bạn. Chi là chị cả trong nhà, dưới Chi là hai em vẫn còn nhỏ. Trong gia đình, Chi là một người con rất chăm ngoan, hiếu thảo khiến ai ai cũng khen ngợi và yêu mến. Mỗi ngày đi học về, Chi còn tranh thủ giúp mẹ một tay với những việc làm như quét nhà, nấu cơm, cho gà ăn… Sau khi học xong bài, Chi lại trông em, cho em ăn. Chi chăm em rất khéo chẳng khác gì người trưởng thành. Là một người con gái dịu dàng và một chút mộng mơ nên Chi rất yêu thích các loài hoa. Bởi vậy mà ban công là khu vườn cổ tích tí hon đầy màu sắc do chính Chi sắp xếp và chăm sóc.

Ở lớp, Chi là một học sinh chăm ngoan, học giỏi. Ngay từ lớp một bạn đã được giao làm lớp trưởng nên Chi luôn gương mẫu trong mọi hoạt động, làm việc có trách nhiệm và biết vì tập thể. Bên cạnh đó, lực học của Chi rất tốt, luôn đứng top đầu của lớp. Văn học là môn Chi rất yêu quý. Lúc ở nhà, khi rảnh rỗi Chi lại cất lên chất giọng ngọt ngào, ấm áp đọc và cảm những bài thơ hay. Cuối năm lớp 6, Chi đã xuất sắc giành giải Nhất trong cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện môn Văn. Một thành tích học tập khiến ai cũng phải ngưỡng mộ và học hỏi. Không chỉ vậy mà Chi còn thường xuyên giúp đỡ các bạn học chưa tốt teong lớp. Những chỗ chưa hiểu hay còn băn khoăn thì Chi luôn giảng giải một cách say mê, tỉ mỉ với vốn kiến thức, nhiệt tâm và trách nhiệm của chính mình. Chẳng thế mà cả cô giáo và các bạn trong lớp đều yêu quý Chi- một cô học trò nhỏ bé nhưng rất tốt bụng.

Chi là một cô bạn rất xinh xắn và đáng yêu. Em rất thích được tết mái tóc dài, đen óng mượt và mềm mại như một dòng suối mát của bạn. Từ khi còn nhỏ, Chi có làn da trắng hồng như trứng gà bóc. Đôi mắt bồ câu đen láy, lúc nào cũng thấy ánh lên niềm vui, sự thân thiện và ấm áp với những người xung quanh. Chi rất hay cười, một nụ cười luôn hé như những bông hoa nở rực rỡ vào sớm mai. Mỗi khi cười, Chi lại để lộ hai má lúm đồng tiền trông mới duyên làm sao. Dáng người bạn dong dỏng cao. Trong cuộc sống, Chi là người sống rất ngoan ngoãn, lễ phép với ông bà, cha mẹ…; hòa đồng và nhiệt tình với bạn bè cũng như các hoạt động tập thể. Bởi thế mà ai ai cũng yêu quý Chi, dạy Chi những điều hay lẽ phải.

Em và Chi là đôi bạn thân từ thuở thiếu thời. Ngày còn bé, hai đứa thường rủ nhau đi chơi chuyền, thả diều,… Chỉ là những trò chơi dân dã nhưng là cả một miền kí ức tươi đẹp. Ngày hau đứa bắt đầu nhập học cho đến tânn bây giờ cũng đã gần mười năm, hai đứa vẫn gắn bó với nhau như hình với bóng: chia sẻ tâm tư, nỗi buồn niềm vui, cùng giúp nhau học tập, vượt qua khó khăn thử thách để trưởng thành, thân thiết và gắn bó hơn.

Em rất yêu quý bạn Chi, không biết tự bao giờ Chi đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Mong rằng, Chi- cô bạn thân yêu quý đã đang và sẽ đồng hành trên mọi chặng đường.

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status