fbpx

Kể về một chuyến về quê của em, bài văn kể chuyện chuyến về thăm quê hương ngữ văn 6

Sẽ hẳn rất tiếc nếu bạn không có 1 quê hương để về, vì cả ở thôn quê hay thành phố đều có những nét đẹp riêng. Nếu như thành phố tấp nập hoa lệ thì thôn quê lại mang vẻ đẹp thành bình yên ả và rất trọng lành. Hướng dẫn làm bài văn kể về một chuyến về quê lớp 6, tập làm văn kể chuyện 1 chuyến đi về thăm quê hương của em vào 1 dịp nào đấy

Các bài viết về chủ đề kể về một chuyến về quê được quan tâm :

  • Dàn ý kể về một chuyến về quê lớp 6

Cùng với quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước mà nhiều gia đình ở nông thôn đã chuyển lên thành phố sinh sống, để trang trải cuộc sống đầy đủ, tiện nghi hơn. Vì vậy mà quê hương đã trở thành máu thịt của mỗi người, là nơi đong đầy những niềm thương nỗi nhớ. Đặc biệt, đối với những đứa trẻ sống xa quê từ nhỏ nên rất nhớ ông bà, rất mong muốn và háo hức vào mỗi dịp về quê. Cũng vì thế mà trong chương trình ngữ văn lớp 6, ta sẽ bắt gặp đề bài kể lại một chuyến về quê. Có lẽ đây không phải là một đề bài khó vì chắc hẳn ai cũng nhiều lần về thăm quê. Tuy nhiên cần chú ý một vài điểm sau đây. Chúng ta cần nêu được, hoàn cảnh, lí do được về quê, tâm trạng trước khi về quê và những sự việc trong lần về quê đó. Khi kể nên thêm đối thoại để bài viết thêm phong phú và chân thực. Dưới đây là hai bài văn mẫu để giúp mọi người hoàn thành bài tập này tốt hơn. Chúc các bạn thành công.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ VỀ 1 CHUYẾN VỀ THĂM QUÊ CỦA EM

Tôi luôn tâm đắc và ấn tượng với những câu thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân:

“Quê hương mỗi người chỉ một  Như là chỉ một mẹ thôi  Quê hương nếu ai không nhớ  Sẽ không lớn nổi thành người”

(“Quê hương”)

Thật vậy, quê hương luôn là một phần đời, một phần hồn, là một miền kí ức tươi đẹp không bao giờ quên dù giờ đây tôi đã chuyển lên sống ở thành thị. Như một điều tất yếu thì mỗi chuyến về thăm quê với tôi lại đầy háo hức và vô cùng ý nghĩa.

Hè năm ngoái, bố mẹ thưởng cho tôi một chuyến về quê nội vì thành tích học tập tốt. Trước ngày về lòng tôi rất háo hức, sắp xếp đồ đạc rất cẩn thận tỉ mỉ từ quần áo đến quà cáp cho mọi người ở quê. Đêm hôm ấy cảm giác háo hức khiến tôi trằn trọc không ngủ được và sáng hôm sau dậy từ rất sớm để cùng gia đình về quê. Trên đường về mọi người nói chuyện vui vẻ về cuộc sống và mọi người ở quê. Quê tôi, một vùng quê thanh bình yên ả nằm ven con sông Hồng mát lành. Cuộc sống ở đây tuy không quá sung túc nhưng người dân lại rất thân thiện và nghĩa tình. Xe đến đầu làng, một cảm giác thân thuộc ùa vào lòng. Phía xa là cây đa cổ thụ xòe tán lá rộng che mát cả con đường. Và kia là những cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mơn mởn với những cánh cò trắng tinh bay rập rờn nằm bên dòng sông hiền hòa. Chính những sự vật đơn sơ, giản dị, thân thuộc ấy đã khiến tôi yêu quê biết nhường nào.

Sau chặng đường dài thì cuối cùng gia đình tôi cũng đặt chân đến nhà nội. Tôi cất tiếng chào ông bà và chạy sà vào lòng. Đã hơn một năm tôi chưa được gặp ông bà. Tóc ông bà đã bạc thêm mấy phần nhưng vẫn khỏe như ngày nào. Bà nở nụ cười phúc hậu, xoa đầu và vỗ về đứa cháu yêu quý. Ông nội cất tiếng đầy trìu mến hỏi:

Lan của ông năm vừa rồi học hành thế nào? Con có được học sinh giỏi không?

Dạ, tổng kết cuối năm con đứng thứ hai của lớp và đạt học sinh giỏi ông ạ. Con con được giải nhất cuộc thi tiếng hát tuổi hồng cơ ông ạ.

Gương mặt ông toát lên sự hài lòng và mãn nguyện, ông đáp:

 Cháu gái của ông giỏi lắm. Năm sau con cố gắng hơn nữa nhé, ông sẽ có thưởng.

Tôi vui vẻ móc tay hứa với ông. Ông dẫn tôi đi thăm quê hương và hàng xóm. Khi ra tới khu vườn của ông, tôi thực sự rất ngạc nhiên. Hồi mới chuyển đi, ông đang ươm một vườn cây ăn quả vậy mà giờ đã xum xuê hoa trái. Cây bưởi sai trĩu quả, từng quả bưởi như những đứa trẻ tinh nghịch hết trèo lên cao rồi lại leo ra xa. Bên cạnh là cây hồng với những chùm quả lấp ló như những chiếc đèn lồng đỏ tươi. Phía xa là những cô nàng hoa hồng kiêu sa đang khoe sắc dưới ánh mặt trời. Sang nhà bác Trung chơi, tôi tình cờ gặp lại người bạn thuở thơ ấu của mình. Mới hơn một năm không gặp mà Mai trông khác quá, xinh xắn và hoạt bát hơn. Hai đứa gặp nhau tay bắt mặt mừng, mai nhanh nhẹn hỏi:

 Lan ơi, ra đồng thả diều đi. Giờ này ra đồng thì mát phải biết đấy.

 Ừ, đúng rồi. Lâu lắm tớ chưa được chơi rồi.

Hai đứa cầm chiếc diều, tung tăng chạy ra đồng thả. Tiếng cười nói tíu tíu hóa vào tiếng gió thổi. Một cảm giác bình dị và yên ả đến lạ thường. hai đứa thả diều lên cao, thật cao bởi cánh diều mang theo những ước mơ tuổi thơ sẽ vút lên trời xanh, bay mãi, bay mãi. Mặt trời đã lên quá đỉnh đầu, to tròn đỏ rực như một hòn lửa cũng là lúc chúng tôi phải chia tay nhau. Tôi trở về nhà ăn cơm cùng gia đình. Bữa cơm thấm đượm hương vị quê hương với những món ăn đạm bạc, thanh khiết nhưng rất ngon miệng. Vậy là cũng đến chiều, một ngày về quê cũng sắp kết thúc. Tôi phải chuẩn bị đồ đạc để đi về. ông bà tặng tôi bao nhiêu là thức quà quê: cốm, bưởi, hồng, trứng gà… Trước khi về, tôi ôm trầm lấy ông bà và hứa sẽ thật ngoan, học thật giỏi để không phụ lòng tin của ông bà.

Xem thêm:   Tả phiên chợ quê em, bài văn mẫu miêu tả chợ nơi em ở lớp 6

Chuyến về quê nội tuy ngắn nhưng để lại trong tôi những ấn tượng khó phai mờ. ông bà, con người và cảnh sắc quê hương luôn in dấu trong trái tim tôi. Quê hương- hai tiếng gọi tha thiết mà thiêng liêng.

Vân Anh – wikihoc.com

ke ve mot chuyen ve queQuê hương thường bình dị nhưng rất trong lành và yên bình có những cảnh sắc rất đẹp mà không thể gặp ở các thành phố, nếu bạn biết cảm nhận sẽ thấy quê hương đẹp tuyệt vời

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ MỘT CHUYẾN VỀ QUÊ LỚP 6

Tôi vẫn còn nhớ như in câu hát của ca sĩ Anh Thơ: “Quá nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê”. Dẫu vẫn chưa đến cái tuổi gọi là “quá nửa đời người” nhưng tôi cũng có thể cảm nhận và thấu hiểu được điều mà người lớn gọi với hai chữ “quê hương”. Với tôi, mỗi chuyến được về quê chơi đều là vô giá.

Bố tôi là người đồng quê chân chất nhưng tôi lại được sinh ra và lớn lên ở nơi thành thị ồn ào và tấp nập. Vùng đất Thành Nam không ở quá xa so với thủ đô nhưng vì việc học hành và công việc bận rộn của bố mẹ nên chúng tôi rất hiếm khi được về quê nội chơi. Cơ hội để chúng tôi có thể ở lại chơi lâu với ông bà chỉ có mùa hè mà thôi. Và hè năm nay, với thành tích cao ở lớp, tôi đã được bố mẹ thưởng cho một chuyến du lịch tùy chọn, nhưng điểm đến của tôi vẫn là Nam Định, mảnh đất quê hương.

Chúng tôi khởi hành từ sáng sớm, ngay từ tuần nghỉ hè đầu tiên của tôi. Tôi đã gọi điện cho ông bà nội từ đêm hôm trước, nghe giọng vui mừng của ông bà càng làm tôi háo hức không ngủ được. Khi xe bon bon trên con đường quốc lộ 1A, vừa ngắm nhìn cảnh vật vụt qua con mắt, tôi không ngừng chăm chỉ suy nghĩ lịch trình dày đặc của mình để có thể vui chơi thỏa thích: đi xem những người nông dân trồng dâu nuôi tằm, rồi ươm tơ, dệt lên tấm vải; còn phải xem lũ trẻ ở đó có trò chơi gì mới không, thăm thú và thưởng thức tất cả những món ăn và nơi mình chưa đi nữa, … Thật là bận rộn và khó nghĩ mà.

Chưa nghĩ thông thì tôi đã thấy những cánh đồng lúa xanh ngát rộng lớn đang dần trải dài trước mắt. Những chú bò thong dong đi qua những con đường, miệng vẫn còn nhai cỏ. Bao nhiêu lần nhìn thấy nhưng không khí ở thị thành vẫn làm tôi nhớ và yêu hơn mùi vị thơm mát, bình yên nơi đồng quê này. Thế là cách nhà ông bà không còn xa nữa rồi. Tôi càng thêm háo hức. Xe vừa dừng đến cổng, qua mấy rặng tre ngà và chiếc đình làng, tôi đã biết thế nào ông bà cũng đang đợi mà. Ông bà tôi vẫn vui vẻ và trẻ trung như lần nào tôi đến, vẫn mong ngóng cháu về.

Nói về nhà ông bà ngoại nhưng thực ra tôi chẳng ở nhà là bao. Tôi đã chán ngấy bốn bức tường và cái màn hình cảm ứng rồi. Nơi ngủ trưa ưa thích của tôi chính là chiếc vòng lưới mà ông buộc cho tôi giữa hai cây dừa trong vườn trái chín quả của ông. Những bài hát trên điện thoại đâu có thể hay bằng tiếng chim hót, cùng tiếng hàng cây rì rào trong gió được. Và tôi đã tìm được cách sắp xếp lịch trình của mình không thể nào hợp lí hơn. Buổi sáng có thể đi xem những người trồng dâu và cách những con tằm nhỏ xíu nhả tơ. Buổi chiều thì tôi đi tìm hiểu cách các cô các bác ươm tơ để làm nên những sợi tơ óng mượt và cách nó biến thành những sợi vải. Và buổi tối chính là lúc tôi tham gia các trò chơi với bọn trẻ trong xóm. Đủ mọi trò chơi và mỗi lần tôi về đều là những trò mới, đều hấp dẫn tôi. Thỉnh thoảng, ông dẫn tôi đi thăm quan những di tích lịch sử, những chiến tích anh hùng thời chống Mĩ của mảnh đất và con người nơi đây. Ở đây, tôi không ăn những thức ăn đóng hộp, thức ăn sẵn mà tất cả đều một tay bà tôi làm, bằng rau củ vườn nhà và những đặc sản của quê hương khiến tôi tăng lên mấy cân chỉ chưa đầy hai tháng.

Những ngày nghỉ hè với tôi ở quê là không và chẳng bao giờ đủ. Luôn có những điều tốt đẹp và thú vị ở con người và mảnh đất nơi này níu giữ tôi. Hè năm sau, sẽ là một mùa hè rực rỡ nữa của tôi ở nơi này.

Đoàn Hương – wikihoc.com 

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status