fbpx

Kể về cha của em lớp 6, bài văn kể chuyện về người bố của em

Hướng dẫn làm bài kể về bố của em lớp 6 hay nhất, bài tập làm văn mẫu kể chuyện về cha của em dành cho cả các bạn học lớp 7 8 và lớp 5

Các bài viết liên quan tới chủ đề kể về bố đáng chú ý:

  • Dàn ý kể về cha (bố) của em lớp 6
  • Kể về bà của em
  • Kể về một người bạn mới quen của em lớp 6
  • Kể về một chuyến về quê của em

Tình cảm gia đình luôn là một thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý, là tình cảm đầu tiên và đáng giữ gìn trong mỗi con người. Khi chúng ta sinh ra, cất tiếng khóc chào đời cha mẹ luôn động viên, an ủi. Tính cách của mẹ cũng ảnh hưởng rất nhiều tới con cái. Nếu như mẹ dạy cho con sự hiền lành, chịu thương chịu khó thì cha lại dạy cho con cái sự quyết đoán, chủ động hơn trước mọi vấn đề. Các bạn có cảm thấy ngại ngùng khi nói về cha mình không? Dưới đây là bài mẫu tham khảo hay nhất để các bạn có thể thể hiện tình cảm dành cho cha một cách chân thực nhất. Trong chương trình lớp 6, ta bắt gặp bài văn kể về cha. Trong quá trình làm bài các bạn cần chú ý đi sâu vào tả ngoại hình, tính cách và đặc biệt chú ý tới những kỉ niệm của con gắn bó với cha, tình cảm gắn bó dành cho cha. Chúc các bạn học tập thật tốt!

BÀI LÀM SỐ 1 KỂ VỀ BỐ, VỀ CHA CỦA EM LỚP 6

Dù bạn ở đâu, dù rằng làm gì thì bạn vẫn luôn phải hướng về cha mẹ. Tình phụ tử luôn là một thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý đối với mỗi con người, là chiếc la bàn định hướng cho ta trên chặng đường dài. Em cũng có một người bố đáng trân trọng, đáng kính như thế.

Bố em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, dáng người bố cao gầy nhưng trong mắt em bố lúc nào cũng hiện lên là một người khỏe mạnh và là trụ cột vững chắc trong gia đình. Bố em có nước da bánh mật có lẽ bố phải làm lụng vất vả nhiều, lo toan mọi công việc lớn trong gia đình. Khuôn mặt bố vuông chữ điền cùng với đôi lông mày rậm toát lên vẻ đôn hậu. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm chứa đựng cả bầu trời yêu thương dành cho con. Đôi mắt ấy cũng luôn toát lên niềm vui khi em đạt kết quả tốt và cũng chứa đựng nỗi lo âu khi em bị điểm kém hay không hoàn thành nhiệm vụ. Chính đôi mắt ấy cũng như động lực giúp em đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Mái tóc bố không còn đen như trước nữa mà đã có những sợi tóc bạc đã bị năm tháng nhuốm màu vất vả. Em thích nhất là lúc bố cười. Những lúc bố cười em cảm thấy rất ấm áp và vô cùng thân thương, trìu mến. Nụ cười cũng như thắp lên cho em niềm tin, những ước mơ cháy bỏng. Những lúc ấy em chỉ mong sao sẽ học tập thật tốt để nụ cười luôn hiện lên trên gương mặt của bố. Đôi bàn tay bố chai sạn, thô ráp vì phải làm lụng khó nhọc vì gia đình.

Trong kí ức tuổi thơ của em có biết bao nhiêu kỉ niệm gắn bó với cha. Bố em rất hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc trong công việc và trong việc dạy dỗ con cái. Nếu như mẹ dạy con sự hiền lành, dịu dàng nữ tính thì bố lại dạy cho em sự quyết đoán trong khi giải quyết những công việc lớn. Vào mỗi buổi tối bố thường dạy em học bài, có bài nào không hiểu bố giảng giải, phân tích cặn kẽ từng li từng ti để em hiểu vấn đề một cách thấu đáo hơn.Dù bận đến mấy nhưng bố cũng luôn dành thời gian nhắc nhở em học tập và dạy em cách chơi thể thao để luyện tập thể dục. Em nhớ có lần mẹ em bị ốm nên bố phải lo toan mọi công  việc trong gia đình từ việc lớn đến việc vỏ. Bố nấu cháo cho mẹ ăn rồi dậy sớm nấu cơm cho hai chị em em ăn đi học và đưa em đến trường. Bố lo lắng cho mẹ đến nỗi hốc hác cả gương mặt, đôi mắt bố trở nên nặng nề nhưng vẫn ánh lên niềm tin yêu trong cuộc sống. Ngoài ra, bố rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người, có việc gì giúp được thì bố giúp luôn chứ không ngần ngại chần chừ điều gì cả. Bố em thường dạy em là phải biết “ bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Bởi thế nên mọi người trong xóm ai cũng trân trọng và ngưỡng mộ bố rất nhiều. Bố là một người giàu đức hi sinh, vẫn luôn dành cho gia đình những điều tốt đẹp nhất vì vậy mà công lao của bố không thể kể được:

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Bố luôn là người đàn ông đáng quý nhất của cuộc đời em. Bố như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối để em không hề bị mất phương hướng trên cuộc đời dài và rộng. Bố chính là một tấm gương sáng để cho chúng em học tập và noi theo. Mai này dù có phải xa vòng tay yêu thương của bố thì em cũng chỉ muốn thốt lên câu nói từ tận đáy lòng là: “ Con yêu bố nhiều lắm, bố ơi”.

Bùi Hiên – wikihoc.com

ke ve bo
Bố luôn dành tình cảm âm thầm và rất sâu năng cho các con của mình, nhưng không phải ai cũng thấu hiểu được tình cảm của người cha mình và có nhiều hành động không đúng

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ NGƯỜI BỐ CỦA EM LỚP 6

Hôm nay tròn một năm từ ngày bố mãi mãi rời xa con, rời xa gia đình thân yêu của mình. Bố ở bên trời kia có vui không bố?  Con nhớ bố.

Ngày bố phải ra đi mãi mãi, một ngày buồn rười rượi, âm u và buồn bã. Ở cái tuổi trung niên bốn sáu, vì một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra, bố đã nói lời tạm biệt mãi mãi với gia đình. Trong kí ức của tôi hình ảnh bố vẫn mãi vẹn nguyên, mãi không phai mờ. Tôi vẫn nhớ cái dáng cao gầy của bố. Nhớ cái dáng lúc nào cũng vội vã của một người mang số kiếp long đong. Tôi vẫn nhớ ngày mái tóc bố điểm sợi bạc, tôi vẫn hay tìm sợi bạc cho bố, mỗi sợi bố cho lại tôi 500 đồng. Vậy mà giờ chỉ còn trong hoài niệm. Tôi vẫn nhớ đôi mắt bố lúc nào cũng nhìn tôi với cái nhìn rất mực thân thương, trìu mến. Dù có lúc tôi làm bố buồn lòng, đôi mắt ấy buồn rượi rượi nhưng vẫn ánh lên sự quan tâm tới tôi. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi biết bs đang vui hay có tâm sự, nhìn vào đôi mắt ấy, tôi có thêm động lực để vững bước vào đời. Đôi tay đen sạm với những vết chai sần của một đời sương gió đã vì gia đình mà làm biết bao công việc từ lái xe xích lô, gánh lúa hay xách vữa, đảo bê tông,… Kỉ niệm về bố chỉ còn trong hoài niệm. Hình ảnh bố chỉ còn trong nỗi nhớ. Chẳng còn đâu những lần bố dạy tôi tập xe đạp, chỉ tôi cách bơi hay kể cho tôi nghe chuyện ngày xửa ngày xưa nữa. Vì bố mãi mãi chẳng còn ở bên tôi…

Xem thêm:   Kể chuyện tưởng tượng biến thành con vật lớp 6, bài văn mẫu biến thành con chó, con mèo

Vì tôi là con một nên bố yêu thương và chiều chuộng tôi lắm. Bố rất ít khi mắng nặng lời với tôi. Mỗi khi tôi mắc lỗi, bố khuyên bảo nhẹ nhàng, chỉ cho tôi điều hay lẽ phải, giúp tôi vực dậy sau sai lầm. Những ngày mẹ vắng nhà, tôi thấy bố đảm lắm. Bố nấu ăn, dọn dẹp, làm tất cả công việc thay mẹ, tối đến dành thời gian dạy tôi học bài.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hôm ấy, ngày mà bố rời xa tôi. Hôm ấy, bố vì xây nốt cho xong nên tan làm muộn, mẹ lại chăm bà trên Hà Nội, tôi đứng ở cổng trường một mình chờ bố đón. Xe cộ cuối ngày nườm nượp lại qua. Khi tôi vừa thấy bóng xe bố, lòng vui mừng réo gọi : “A, bố đến đón Bông rồi! ” Nhưng nụ cười còn chưa kịp tắt trên môi, tôi bàng hoàng một tai nạn xảy ra trước mắt. Một chiếc xe ô tô khác lao tới đâm thẳng xe bố và trước mắt tôi, bố nằm bất động trên mặt đường. Tôi hoảng hốt, sợ hãi, chỉ biết khóc, biết hét gọi bố và mong mọi người giúp bố. Ngày hôm ấy, một ngày tồi tệ : ngày bố rời xa tôi mãi mãi.

Thắp nén nhang tưởng nhớ bố, tôi không khỏi nghẹn lòng. Bố sống an vui nơi chín suối bố nhé!  Đứa con bé bỏng của bố sẽ không phụ lòng bố, bố ơi.

-Trần Thị Thanh Mai – wikihoc.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 KỂ BỐ CỦA EM LỚP 6

Gia đình em là một tổ ấm gồm 4 thành viên: bố mẹ, anh trai em và em. em yêu quý tất cả mọi người nhưng bố là người em kính trọng và yêu quý nhất bởi từ bé bố đã là người chăm sóc, gần gũi và yêu thương em vô ngần. Đặc biệt hơn cả thì bố chính là bức tường thành vững chãi để em trở về sau mỗi lần vấp ngã.

Bố em tên là Nguyễn Đình Phong năm nay 40 tuổi. Thân hình bố to, cao vạm vỡ. Một phần là bởi bố là bộ đội được rèn luyện trông môi trường quân ngũ nên rất khỏe và cường tráng. Làn da ngăm đen vì những buổi luyện tập trên thao trường hàng giờ đồng hồ. Em yêu nhất là đôi mắt bố. Dưới hàng lông màu rậm là đôi mắt to, luôn ánh lên sự yêu thương và quan tâm đến mọi người. Nhìn vào ánh mắt ấy em cảm nhận được cả một bầu trời yêu thương. Mỗi khi mắc lỗi, ánh mắt ấy lại ánh lên sự nghiêm nghị khiến em phải tự nhìn nhận lại bản thân để rút kinh nghiệm và không phạm phải sai lầm nữa. Nhưng những khi em vấp ngã, thất bại khi đã cố gắng hết sức thì bố cũng không hề trách móc, ánh mắt lại toát lên sự bao dung, động viên và an ủi để em vững bước. Trán của bố em cao vuông. Chính vầng trán ấy đã bao đêm thao thức, suy tư để tìm ra những hướng giải quyết hay cho gia đình. Theo năm tháng thì mái tóc bố đã dần pha sương. Bão tố cuộc đời đã in hằn trên mái đầu với những mái tóc điểm bạc và những nếp nhăn trên khuôn mặt vuông chữ điền.

Vào thời gian  rảnh rỗi bố em rất thích đọc báo và xem thời sự. Vì vậy mà bố có vốn hiểu biết uyên thâm về mọi lĩnh vực của đời sống từ kinh tế, chính trị đến văn hóa, giáo dục. Vì vậy mà từ khi biết nhận thức và tiếp thu, bố đã dạy em nhiều điều hay lẽ phải, cách đối nhân xử thế với mọi người để rồi em khôn lớn hơn mỗi ngày. Giọng của bố lúc dạy dỗ các con rất trầm ấm, dứt khoát mà đầy yêu thương, trừu mến.

Ở cơ quan, bố là người rất mẫu mực và nghiêm túc. Bởi vậy mà mọi người trong cơ quan đếu yêu quý và kính nể bố. Khi làm việc nghiêm túc là vậy nhưng vào những giờ giải lao bố lại rất vui vẻ và trẻ trung. Cầm cây đàn ghita trên tay, bố cùng các đồng nghiệp hát vang bài ca: “ đời lính có khi thật nhớ nhà, nhờ gió đem lời yêu thương, gửi tới nơi quê nhà, nơi có những vì sao đợi mong…”. Giọng hát của bố nghe rất hay, lúc trầm, lúc bổng khi lại du dương.

Bố là người rất khéo tay. Mọi đồ đạc trong nhà hầu hết là do bố tự tay làm từ chiếc bàn học, cái kệ sách đến cái nôi ngày nhỏ em nằm. Nhờ bàn tay của bố mà mọi đồ đạc trong nhà đều rất đẹp đẽ. Tối tối thì bố lại dạy em học bài. tính bố em rất ân cần, chu đáo, khi thì hiền lành nhưng cũng có lúc rất cương quyết, nghiêm nghị.

Nếu mẹ là người ân cần chu đáo tần tảo sớm hôm lo cho gia đình thì bố lại chính người đàn ông đầy nghị lực, gánh vác mọi công việc lớn nhỏ trong nhà. Cha như cây đại thụ che chở mọi người khỏi những giông tố.

Bố đã vất vả nhiều vì cuộc sống này. Em luôn tự nhủ với lòng mình sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cha mẹ.

Vân Anh – wikihoc.com

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status