fbpx

Kể lại một việc tốt em đã làm, kể chuyện giúp đỡ người khác, cụ già, trả lại tiền lớp 6

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng đã từng làm nhưng việc tốt, dù đó có thể là những việc nhỏ hoặc những việc to lớn nào đó để giúp đỡ người khác hoặc giúp đỡ cho cộng đồng xã hội. Vậy làm sao để kể lại những câu chuyện tốt đó thật hay và đạt điểm cao. Cùng xem wikihoc.com hướng dẫn làm bài văn kể lại một việc tốt em đã làm lớp 6 hay nhất giúp đỡ cụ bà, giúp đỡ người nghèo khó, trả lại tiền

Các bài viết về chủ đề kể lại một việc tốt em đã làm được quan tâm :

  • Kể lại một việc tốt em đã làm để góp phần bảo vệ môi trường lớp 3

“Lá lành đùm lá rách”. Ông cha ta đã đúc kết được bài học quý báu về tình yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau giữa con người với con người. Xã hội ngày nay đua chen nhau để mưu cầu cuộc sống. Những đâu đó vẫn có những con người tốt bụng, âm thầm làm việc tốt để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Những việc tốt ấy dù lớn hay nhỏ đều có ý nghĩa vô cùng to lớn, không chỉ cho người nhận mà còn cho bản thân mỗi người bởi khi ta cho đi bông hoa hồng thì bàn tay ta cũng lưu lại mùi hương. Cũng vì thế mà trong chương trình ngữ văn lớp 6, ta sẽ bắt gặp đề bài kể lại một việc tốt em đã làm. Có lẽ đây không phải là một đề bài khó vì chắc hẳn ai cũng đã làm được một việc tốt. Tuy nhiên cần chú ý một vài điểm sau đây. Chúng ta cần nêu được việc tốt đó là gì, hoàn cảnh xảy ra việc đó, xử lý như thế nào và để lại bài học gì. Khi kể nên thêm đối thoại để bài viết thêm phong phú và chân thực. Dưới đây là hai bài văn mẫu để giúp mọi người hoàn thành bài tập này tốt hơn. Chúc các bạn thành công.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ LẠI MỘT VIỆC TỐT MÀ EM ĐÃ LÀM – GIÚP ĐỠ NGƯỜI KHÁC

Em thích nhất là mỗi buổi chiều được ông nội cho đi đến câu lạc bộ hưu trí ở cạnh vườn hoa thành phố. Trong khi ông chơi cờ, đánh cầu lông thì em có thể tha hồ đi chơi khắp công viên, lại có thể cùng các bạn chơi đu quay, cầu trượt, bập bênh vô cùng vui vẻ.

Một hôm, mải đuổi theo bắt con bướm vàng, em chợt nhìn thấy hai mẹ con người hành khất ngồi nghỉ ở vạt cỏ cạnh luống hoa. Cô bé có lẽ cũng trạc tuổi em, đang đếm lại những đồng tiền lẻ nhàu nát đựng trong chiếc nón rách rồi bảo mẹ:

 Được tất cả mười ngàn mẹ ạ. Để con đi mua cho mẹ bát cháo nhé. Từ sáng đến giờ mẹ đã ăn gì đâu. Hôm qua mẹ lại còn ốm nữa…

Người mẹ khẽ khàng đáp lại:

 Thôi con mua cái bánh mì mà ăn cho chắc dạ con ạ. Chứ ăn cháo mau đói lắm.

 Nhưng cái răng mẹ bị đau mà bánh mì thì cứng lắm!

 Mẹ không đói, con cứ mua bánh mì mà ăn đi. Mẹ còn khỏe, mẹ không ăn cũng được. Con còn đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn đâu có được.

Cô bé sụt sịt nước mắt:

 Nhưng mẹ cũng đang ốm mà. Ước gì có cô Tiên hiện lên cho mình thêm năm ngàn nữa là đủ mua cháo cho mẹ và bánh mì cho con thì sướng quá mẹ nhỉ…À không, nếu có cô Tiên hiện ra, con sẽ xin cô hóa phép cho mẹ được sáng mắt ra thì mẹ con mình sẽ không phải đi ăn xin thế này nữa đâu mẹ nhỉ. Lúc đó con sẽ lại được đi học và con sẽ cố gắng học hành thật giỏi, sau này con sẽ kiếm thật nhiều tiền để giúp mẹ, mẹ nhé.

  Ừ…tội nghiệp đứa con gái bé bỏng của tôi, chỉ vì người mẹ đáng trách này mà con phải chịu khổ.

Người mẹ quờ hai tay ôm lấy đứa con vào lòng, vuốt ve lấy mái tóc đỏ quạch, khét mùi nắng. Hai hàng nước mắt của mẹ ứa ra lăn dài trên gò má hốc hác sạm đen.

Nhìn cảnh đó, em bỗng thấy cay cay ở mũi và nước mặt tự lúc nào đã chảy ra. Chợt nhớ tới tờ năm ngàn còn thừa mà lúc nãy em đi mua kem đang còn để trong túi áo, em vội móc ra, rụt rè bước lại, dúi vào tay cô bé và nói lí nhí:

Đằng ấy cầm lấy…

Cô bé chưa kịp nói lời cảm ơn thì em đã vội chạy biến đi, khuất sau những đóa hoa hướng dương vàng chói lọi như ánh mặt trời. Tuy vậy em vẫn kịp nghe thấy lời của hai mẹ con cô bé.

Người mẹ hỏi:

Ai thế con?

Một bạn gái bé bằng con, mặc áo hồng đẹp như nàng tiên ấy mẹ ạ…

Về nhà, em kể cho mẹ nghe câu chuyện buổi sáng ở vườn hoa. Mẹ ôm em vào lòng, xúc động nói:

Con gái mẹ đã lớn thật rồi.

Nghe mẹ khen, lòng em cảm thấy vui sướng, hạnh phúc, tự hào vô cùng. Em tự hứa với lòng mình sẽ làm thật nhiều việc tốt hơn nữa để ba mẹ vui lòng và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

Thanh Thủy

ke ve viec tot em da lamTuổi nhỏ cũng có thể làm nhiều việc tốt phù hợp với khả năng và độ tuổi dù là những việc nhỏ nhặt để góp phần phát triển xã hội lớn mạnh và bền vững

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ MỘT VIỆC LÀM TỐT EM ĐÃ LÀM LỚP 6 – GIÚP ĐỠ CỤ BÀ ĂN XIN

Anh-xtanh đã từng nói: “ Chỉ có cuộc sống vì người khác mới là cuộc sống đáng quý”. Thật vậy, mỗi khi làm được việc tốt hay giúp đỡ người khác tâm hồn mình đều cảm thấy mãn nguyện và hài lòng. Em cũng cảm thấy như thế.

Tuần vừa em đã làm được việc tốt là giúp đỡ bà cụ ăn xin. Vào một ngày đông lạnh giá, bầu trời âm u, thỉnh thoảng có những cơn gió rít lên lạnh như cắt da cắt thịt. Hôm nay em tan học và về muộn hơn so với mọi ngày, em vào nhà xe lấy xe đạp và ra về. Trên đường về nhà em bắt gặp hình ảnh của một bà cụ đang ngồi ăn xin ở bên vệ đường. Tôi đi xe lại gần cụ. Trông cụ thật đáng thương. Năm nay cụ đã ngoài tám mươi tuổi, gương mặt cụ nhăn nheo và có những vết nám trên khuôn mặt. Cụ chống một chiếc gậy, tay cầm chiếc nón đã rách và bị vá nhiều miếng rồi chìa ra xin mọi người qua lại. Đôi tay gầy trơ xương của bà cũng đang run run vì lạnh, Bà mặc cái áo cũ mỏng tanh, thỉnh thoảng người lại run lên bần bật. Đôi dép bà đã đị rách và được khâu chắp vá và khâu bằng những chiếc dây. Chao ôi đáng thương làm sao, trời lạnh như thế mà cụ không hề đi tất mà đi chân không, đôi bàn chân thâm lại vì rét. Nhìn thấy thế, em tự hỏi: “ Không biết con cháu cụ đâu mà để cụ một mình ở đây thế này?” . Ngồi cạnh cụ, em thấy gương mặt bà trắng bệch ra, cả đôi môi cũng thế. Em không biết làm gì để giúp cụ nữa. Em chợt nhớ ra trong cặp mình cho đôi tất chân và một chiếc áo khoác. Em liền đưa cho cụ và nói: “ Cháu còn nhỏ nên cũng không có tiền để giúp cụ, cháu chỉ có đôi tất và chiếc áo khoác đã cụ của cháu, cụ cầm ấy và mặc tạm cho đỡ lạnh nhé cụ”. Cụ đáp: “ Áo của cháu thì để mà mặc chứ đưa cho cụ thì mai cháu lấy gì mà mặc.” Em động viên mãi cụ mới cầm lấy và mặc. Cụ cảm ơn em rối rít rồi cười bảo không sao, chiếc áo này tuy cũ nhưng rất ấm, ấm tình người, ấm tình thương tình cảm mà cháu dành cho lão. Em không hiểu ấm tình người là gì nhưng em cảm thấy rất vui.

Xem thêm:   Bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em lớp 6 hay

Thế rồi em phải ra về, về đến nhà thì trời đã tối muộn, chỉ sợ ba mẹ mắng. Em đã kể toàn bộ câu chuyện cho ba mẹ nghe, ba mẹ chỉ xoa nhẹ đầu em và nói: “ Con biết như thế là rất tốt rồi, con đã biết giúp đỡ người già khi gặp khó khăn là một việc làm rất tốt. Con gái mẹ giỏi lắm.” Thế rồi em hỏi mẹ làm cách nào để cụ đỡ khó khăn hơn. Sau đó em và mẹ cùng nhau ra chỗ cụ ngồi, mua cho cụ áo ấm để mặc, đưa cho cụ bát cơm cụ ăn và bảo đưa cụ về nhà ngủ qua đêm cho đỡ lạnh, nhưng cụ bảo: “ Cảm ơn hai mẹ con, tí giờ cụ bà ngủ ở góc phố cũng được. Cháu giúp cụ như thế là đã tốt lắm rồi.” Em cảm thấy rất vui vì đã giúp một phần cho bà, dù rất nhỏ nhưng em thấy bà hạnh phúc. Em chỉ mong bà có được một ngôi nhà thật sự để che nắng che mưa và sống yên ấm theo tuổi già.

Việc làm tuy nhỏ nhưng em cảm thấy vô cùng vui mừng và hạnh phúc vì đã một phần giúp đỡ cụ già bớt khó khăn đi phần nào. Em chỉ mong sau những hoàn cảnh ấy được mọi người và xã hội kịp thời giúp đỡ để họ vượt qua mà sống tốt hơn.

Bùi Hiên – wikihoc.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 KỂ VỀ MỘT VIỆC TỐT MÀ EM ĐÃ LÀM – TRẢ LẠI TIỀN

  • “Sống trong đời sống
  • Cần có một tấm lòng
  • Để làm gì, em biết không
  • Để gió cuốn đi …”
  • (“Để gió cuốn đi”)

Những câu hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ngân vang trên lòng đường phố Hà Nội, trong không gian yên bình của những ngày cuối thu. Những câu hát mà bao lâu nay tôi vẫn không hiểu thì hôm nay tôi lại chợt hiểu ra được ý nghĩa của nó. Tôi đang thử để tấm lòng của “để gió cuốn đi”.

Một buổi chiều đẹp trời, cũng vào mùa thu. Khắp đường phố được trải dài trong ánh nắng vàng lịm, trong mùi thơm nồng của hoa sữa. Hôm nay mới được điểm cao môn toán, tôi đã được mẹ thưởng cho tiền để mua một món đồ tùy thích.

Mua gì đây nhỉ? Mình sẽ mua bánh món bánh ở cửa hàng mới ra, ngon tuyệt vời. Nhưng mà cuốn truyện “Conan- thám tử lừng danh” cũng vừa ra tập mới nhất, con búp bê ở cửa hàng đồ chơi mình mới qua sáng nay nữa. Sao đây nhỉ, biết chọn gì đây?

Tôi cứ đi và lẩm bẩm suốt quãng đường đi như thế. Tôi tự thuyết phục tôi, rồi lại tự phản bác tôi, một mình. Và rồi, tôi quyết định vào cửa hàng truyện để mau cuốn truyện Conan mới nhất. Vì tôi lí luận rằng: “Bánh có thể mua sau cũng được, búp bê nhà tôi cũng có nhiều rồi. Nhưng truyện nếu không mua nhanh thì sẽ hết mất. Cuốn truyện nổi tiếng đến thế cơ mà!”. Với suy nghĩ chắc chắn của mình, tôi nhanh chóng rảo bước trên đường. Tôi bước nhanh vào nơi mình định đến.

May quá, còn một quyển duy nhất!

Tôi thốt lên trong sung sướng. Cầm vội quyển truyện ra kia tính tiền mà nhìn đứa khác chạy hồng hộc vào giá truyện trống không. Khi tôi gửi tiền cho bà bán truyện, mải ngắm nhìn cuốn sách mới tinh, tôi không nhìn tiền thừa bà đưa mà vội cho ngay vào túi mình.

Về đến nhà, trước quạt mát, tôi mới giở cuốn truyện và tiền thừa trong túi mình ra.

Ôi! Tiền ở đâu mà nhiều thế này?

Trong tay tôi là một tờ tiền 50000 đồng, 2 tờ 2000 đồng, trong khi tôi đưa cho bà bán truyện chỉ có 20000. “Thế là sao nhỉ?” Tôi cứ ngồi đó mất một lúc lâu. Chắc là mắt bà đã kém nên trả nhầm cho tôi đây mà. Chắc là vậy. “Thế mình làm gì với số tiền này đây?” Bỗng nhiên trong đầu tôi hiện ra những chiếc bánh và con búp bê khi nãy. Chỉ cần nhẩm tính qua là tôi biết số tiền này đủ để mau hết chúng. Có khi còn thừa ấy chứ. Tôi bỗng nhiên cười ranh mãnh mà có chính mình cũng không biết.

Vậy là tôi nhanh nhảu cầm số tiền chạy đến cửa hàng bánh. Mùi bánh thơm quá đi và tôi sẽ có chúng trong bụng mình rồi. Tôi bước đến. Nhưng rồi lại đứng sững lại. “Tiền này có phải của mình không? Sao mình lại được tiêu chứ? Nhưng mình có ăn trộm đâu? Họ đưa cho mình, là lỗi của họ mà. Nhưng mình thế này là cũng không đúng!” Tôi cứ như thế, đứng đó một hồi lâu mà đấu tranh. Cuối cùng, trước sự mời gọi của chiếc bánh, tôi vẫn quay gót lại. Tôi bước đi nặng nề về phái cửa hàng sách.

Bà ơi, lúc nãy bà trả tiền cho cháu thừa rồi ạ. Cháu gửi lại bà 50000 này.

Vừa nói tôi vừa cúi gằm mặt xuống. Lúc đầu, bà hơi bất ngờ, sau đó lại mỉm cười. Bà xoa đầu tôi: “Cảm ơn cháu nhiều lắm! Cháu thật là một cô bé tốt bụng.”

Tôi chỉ cười và bước ra khỏi cửa hàng. Nhưng khác với những bước chân nặng nề khi đến, tôi đi rất tung tăng. Tôi tự hỏi nếu mình mua hết số tiền đó, bước chân mình có giống thế này không? Và tôi chắc chắn là không. Chỉ có làm điều gì không trái với lương tâm và điều mình luôn tin tưởng, thì chẳng có gì phải nuối tiếc cả. Phải vậy không nhỉ? Các bạn thử cảm nhận xem!

Đoàn Hương – wikihoc.com     

Leave a Reply

DMCA.com Protection Status